var _gaq = _gaq || [];
_gaq.push(['_setAccount', 'UA-37234828-2']);
_gaq.push(['_trackPageview']);
(function() {
var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true;
ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js';
var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s);
})();
PAGE:
Chap 13: 2 giọt lệ.
R` chị ta đưa tôi vào trg`, những j trc’ mắt tôi bây h thật quen. Cả trg` lại tập trùn đông đúc, để chào đón hs mới.
- Cả trg` chú ý, hôm nay chúng ta đón chào Hs mới, có tên là Lệ Thư là chị em sinh đôi với Lệ Anh, sẽ học cùng lớp với Lệ Anh, đề nghị cả trg` chào đón. Thế tôi bước vào trg` cùng chị trc’ bao ánh mắt ngạc nhiên – Vẫn là tiếng của thầy HT
- Trời ơi, 2 bọn họ giống nhau y như 2 giọt nc’ ý.
- Ừ, làm sao mà giống zữ zạ.
- Họ đều có tên lót là Lệ, hay là mình gọi bọn họ là 2 giọt lệ đi.
- Ừ đc đấy
……………………
Nhiều và nhiều câu nói tương tự như thế vang lên.
Bước vào lớp, tôi tách riêng ra k đi chung với chị nữa, nhưng ai cũng bu lại chỗ chị, cả HA, TV, NLan cũng lại chỗ chị ấy. Chị ấy k giống tôi, tôi ít nói, lạnh lùng trong khi chị ấy hay cười, hòa đồng với mọi ng. Tôi buồn bỏ đi. Ngồi lên chiếc ghế đá, nơi mà tôi với TV hay ngồi tán dóc, tôi thở dài
- Haizz, k 1 ai lại chỗ mình cả, h họ chỉ có Lệ Thư thôi.- Tôi khóc.
- Ai bảo thế, vẫn còn anh theo em mà. – Là GK đang nhìn tôi cười.
- Sao anh k lại đó luôn đi, lại đây làm j? – Tôi quát.
- Tại anh k giống họ, anh chỉ có em thôi.
Tôi ngạc nhiên lắm nhưng nc’ mắt tôi vẫn lăn dài trên gó má của tôi. Anh ta nắm lau nc’ mắt cho tôi, nắm lấy tay tôi r` mỉm cười:
- Đừng thế nữa mà, hãy vui lên đi.
Không hiểu sao tôi lại có cảm giác rất ấm áp khi đc anh ấy nói thế. Tôi khóc. Dựa đầu vào vai anh ấy, sao bờ vai này lại êm thế, vậy là tôi đánh 1 giấc luôn. Thấy tôi thế, anh cũng k kêu tôi dậy vì tôi đã quá mệt. khi nghe thấy tiếng của 1 đám hs hì tôi tỉnh dậy.
- Ôi trời, kia là ai vậy, chắc là Lệ Thư r`, chứ Lệ Anh nhà ta lạnh lùng thế làm sao đc GK để mắt tới đc.
- Ừ, đúng r` á. Chắc là Lệ Thư r`.
Tôi đứng dậy định bỏ đi thì GK nắm tay tôi lại:
- Kệ họ đi, em để ý làm j. Để anh đưa em, về p` nhá.
Tôi khẽ gật đầu, thế là anh ta đưa tôi về p` r` anh ta cũng về lớp. Cũng chẳng ai chú ý j đến tôi nữa vì họ đã có Lệ Thư r`. Tôi ngồi xuống ghế và gục đầu xuống bàn. Thấy tôi thế Lệ Thư liền gọi:
- Em à, sao thế, hôm nay chị dọn về ở với em nhé.
- Cô im đi, tôi chẳng có ng chị như cô - Tôi hét.
Vừa lúc đó thì trống vào lớp nên Lệ Thư chẳng nói đc lời nào cả.
- Thôi, cô khỏi giới thiệu, chắc các em cũng bít Lệ Thư r` phải k? – Tiếng cô CN.
- Vâng ạ - Cả lớp hớn hở đáp.
- Bây h Lệ Thư muốn ngồi chỗ nào? – Cô hỏi
Cả lớp nhồn nháo.
- Chỗ này nè Thư.
- Thư ngồi chỗ này nè.
- Thư ơi đây nè…….
Cừ thế, lớp thành cái chợ con.
- Cả lớp trật tự, để bạn ấy chọn chỗ. – Cô nói to.
Đến cả cô cũng thế sao, hồi tôi chuyển đến làm j có đc như thế, ông trời thật bất công. Lệ Thư nhìn lớp 1 lượt, tôi bít, cô ấy tìm chỗ tôi.
- Em ngồi với Lệ Anh có đc k ạ. – Lệ Thư hỏi
- À đc chứ. – Cô trả lời.
- K đc – Tôi nói – Chỗ này có Ngọc Lan r`. – Tôi nhìn sang Ngọc Lan.
- Thôi, Lệ Thư cứ ngồi chỗ này đi, mình ra bàn khác ngồi cũng đc mà. – Nó nhìn tôi bằng ánh mắt sợ sệt.
Thế là Lệ Thư ngồi chỗ tôi, còn Ngọc Lan nó ra bàn khác ngồi. Ngồi trong lớp tôi chẳng nhìn nó và Lệ Thư lấy 1 lần, nó đưa tôi 1 tờ giấy ghi “ Tớ xin lỗi”. Đọc xong tôi giục xuống xọt rác luôn, k thàm trả lời nó lấy 1 câu. 1 lát sau, có tờ giấy màu hồng trên bàn, tôi giở ra đọc. “ Chị xin lỗi, chị làm cho em buồn à”. Tức quá, tôi ghi lại thiệt to “ Chị im đi, chị k phải là chị của tôi, tôi k có chị”. Nhìn sang, thấy chị đag đọc mặt buồn lắm, tôi cũng thấy xót nhưng bỏ qua.
Đã đến h về, trc’ cổng bây h lại có 5 (chứ k phải 4 nữa), 1 chiếc của GH, 1 chiếc của GK, 1 chiếc của HA, 1 chiếc của cô Kiều và chiếc con lại là của Lệ Thư. Tôi chạy ra chỗ cô Kiều:
- Cô cừ về đi, không cần phải đưa đón cháu nữa đâu, khi nào cháu cần cháu sẽ gọi cho cô.
- Ừ, thế cô về nhá, bye cháu.
TV thì chắc chắn nó ngồi xe của GH r`, còn mình tôi với 4 chiếc xe còn lại.
- Em lên xe chị đi, chị chở em về.- Lệ Thư nói r` kéo tay tôi đi.
Tôi giựt lại.
- Bỏ tôi ra tôi tự biết đi, k cần chị phải kéo. – Nói r` tôi chạy ngay đến xe GK chui vào trong, tôi nói:
- Anh chở em về nhé. – Tôi nói.
- Ừ tất nhiên r`. – GK cười.
Thế là 5 chiếc xe lại lao về nhà tôi. Tôi k bít rằng có 1 ng rình sau cái cây gần đó và cười thầm. “ Mày sẽ biết tay tao thôi LA à” – Đó là tiếng của K Thương.
Về đến nhà tôi chạy ngay vào p`. Tôi buồn và khóc. Khóa chạt cửa lại, tắt ĐT, tôi leo lên giường ngủ. Vì tôi mệt quá, dù dậy r` nhưng vẫn cứ nằm. Thế là tôi bị đau luôn. Ai gõ cữa, đập cửa j tôi cũng k bít. Tôi cứ ở trong p` đó cả ngày, k đi học luôn.
- Lệ Anh à em dậy đi, ra đây nào, mọi ng lo lắng cho em lắm. – Lệ Thư nói.
- Chị im đi, tôi k có ng chị như chị đâu, chẳng có người chị nào lại cướp đi hết những thù vui, bạn bè, sở thích của em như thế hết, chị hãy đi khỏi đây ngay.- Nói r` tôi leo lên giường chùm chăn lại và k nghe thấy j hết, tôi thiếp đi.
Rồi cứ thế, 3 ngày nay tôi k ra khỏi p` mình và cũng không biêt chuyện j xảy ra.
Chap 14: Mưu đồ xấu.
Đây là chuyện trong 3 ngày mà khi đó tôi chỉ ở trong p` và khóc.
Lệ Thư đến trg` , mọi ng ai cũng tò mò vì sao k có tôi đi cùng. Nghe nói thì Thư đc lên làm No1 nhưng mà cô ấy đến xin thầy HT vì thế chỉ làm No2. Vì k có tôi, H Anh k để ý đến tôi nữa, vì vậy anh ta bắt đầu có tình cảm với Lệ Thư.
Trên dg` đi học về, cô gặp K Phương:
- Lệ Thư, tôi muốn gặp cô, tôi có chuyện muốn nói.
- Ừ.
Thế là 2 ng đến 1 quán café gần đó, và nói chuyện.
- Tôi có cách để làm 2 chị em cô hòa đấy.
- Thật sao. – Lệ Thư nhạc nhiên.
- Ừ, sẽ đc nếu cô làm theo lời tôi.
- Đc thôi. (Lệ Thư k dễ tin ng thế nhưng vì nghe nói đến tôi nên mới tin.)
- Chỉ cần cô ….. thế này…..và thế này….
2 ng nói chuyện 1 lúc r` về. Cô gọi cho ngay cho Gia Kiệt :
- Gia Kiệt à, tôi có chuyện muốn nhờ anh, anh đến nhà tôi ngay đi.
- OK- nói r` hắn ta lao ngay đến nhà tôi.
2 ng ra sau vườn nơi mà dù có hét ta cỡ nào tôi cũng k thể nào nghe nổi.
- Tôi nhờ anh kêu nó dậy và đi đến cái nhà hoang ở cuối dg` zùm tôi. Tôi phải giải quyết xong với nó chứ k thể để nó giận tôi mãi như thế đc.
- Ừ, đúng r` á, 2 ng mau làm lành ik để cho ng khác đỡ khổ.
Nói r` GK lên p` tôi, khẽ gọi:
- Lệ Anh ơi, em ra đây đi, Lệ Thư ra ngoài r`.
Tôi giật mình, bò ra mở cửa. Trông tôi lúc này thật thảm thương, mở đc cửa ra thì tôi ngất đi. GK liền đỡ tôi dậy và đưa tôi vào bệnh viện.
- Lệ Anh k sao chứ - Là tiếng của Lệ Thư.
- Cô ấy k sao, chỉ bị suy nhược thôi, ngày mai là ra đc.
- Khổ thân con bé, ở mãi trong p` 3 ngày liền.
R` trong 1 ngày, họ chăm sóc tôi còn kĩ hơn cả trẻ sơ sinh. R` tôi đc xuất viện.
Mọi ng đưa tôi về nhà, nhưng k có Lệ Thư, tôi cảm thấy thiếu thiếu 1 cái j mà k thể nào hiểu đc.
- Mọi ng về trc’ đi, tôi đưa cô ấy đi dạo 1 lát. – GK nói.
- Cho tôi đi với. – HA nói.
- k, anh ở nhà đi, để lúc khác nhá – GK nháy mắt.
R` tôi theo GK đến ngôi nhà trống ở cuối dg` nhà tôi.
- Em vào đi, để anh lấy ít đồ r` vô sau.
- Vâng ạ. – Nói r` tôi vào trong ngôi nhà. TRông đó tối đen. Tôi rụt rè bước vào. Bỗng nhiên cửa đóng sập lại. R` căn p` sáng trưng.
- Chị nhờ nó đưa em vào đây đấy. – Tiếng của Lệ Thư. – chị muốn giải quyết chuyện của chúng ta.
- Chúng ta chẳng có chuyện j để nói cả. – Tôi nói.
- Có chứ, em là em của chị, chị cần em thừa nhận điều đó.
- Cần tôi ư, tôi tưởng chị cần mọi ng hơn.
- K chị k cần ai cả, chị cần em hơn. Lệ Anh, chị chỉ cần mỗi em thôi, xin em đấy.
- K, tôi đã nói là tôi k có chị mà. – Tôi hét r` bỏ ra cửa.
- K đc, cô đứng đấy, tôi k cho cô đi đâu cả. – K bít từ đâu K Thương lao tới, trên tay cầm 1 con dao mũi nhọn lao về phía tôi, vì quá gấp, tôi k kịp phản ứng j chỉ biết nhắm chặt mắt lại, chờ bị đâm.
- Áaaaaaaaaaaaaaaaaaa . Tôi nghe tiếng hét, nhưng k phải của tôi. Mà đó là của chị tôi. Thì ra chị ấy đã lao ra và đỡ cho tôi.
- Chị ơi, chị k sao chứ? Chị tỉnh lại đi – nói r` tôi hét lên. – Anh GK ơi vào giúp em với.
R` cả GK, GH, TV, HA đều lao vào cả. GH bắt K Thương lại.
- Mau cứu chị tôi với. – Thế là tôi hét
Tôi cùng GK, HA đưa chị ấy vào bệnh viện cấp cứu. Tôi khóc:
- Chị ơi, chị mà có làm sao thì em biết phải như thế nào đây. – Tôi nấc lên.
Tôi mệt quá và thiếp đi, lúc đó vì GK ra ngoài nên tôi tựa đầu vào vai HA.
R` bác sĩ đi ra.
- Xin hỏi ai là ng nhà của bệnh nhân của Lệ Thư.
Tôi giật mình, liền chạy ra.
- Dạ, cháu ạ, chị ấy có sao k ạ? – Tôi hỏi
- Cô ấy đã qua cơn nguy kịch r`, cần phải nhập viện để điều trị.
- Vâng ạ.
- Để anh đi làm thủ tục nhập viện cho, em vào với chị em đi. – Gia Kiệt nói.
Tôi chạy ngay đến bên chị, nắm tay chị và khóc:
- Chị ơi, em sợ lắm, chị tỉnh dậy đi.
Chị tỉnh dậy, mỉm cười và bảo:
- Cuối cùng thì em cũng thừa nhận là em có 1 ng chị r`.
- Huhu, chị ơi.
- Chị k sao, thấy em thừa nhận là có 1 ng chị là chị vui lắm r`.
Thế là tôi cũng nhận chị, chị em tôi đoàn tụ, 1 tuần này tôi cứ ở bên chị, chăm sóc cho chị, k rời khỏi chị 1 phút giây nào.
Chap 15: Một đêm thật tuyệt.
Cuối cùng thì cũng đến ngày chị tôi về nhà, ở chung 1 phòng với tôi. Ai cũng vui mừng hết.Trở lại với công việc làm gia sư của Lệ Anh. Cô vẫn thế, vẫn cứ tươi cười, dạy và học 1 cách thoải mái khi ở bên bé My.
- Chị Lan Anh, nghe nói, chị có ng chị sinh đôi tên là Lệ Thư à? – Bé My hỏi.
- À, ừ, mà sao em biết đc? – Tôi ngạc nhiên.
- Em nghe anh Gia Kiệt nói thế. – Nó thản nhiên đáp.
- Ừ, chị ấy bị thất lạc gia đình từ nhỏ.
- Thế gặp đc nhau chắc 2 chị vui lắm nhỉ.
- Ukm. Tất nhiên rồi – Tôi nghĩ ngay đến những lúc tôi giận chị mình.
- Cũng giống như em vậy đó, đc anh Gia Kiệt che chở cho thì còn gì bằng, sướng lắm. – Nó cười.
Rồi vân vân và vân những câu hỏi như thế. 2 chị em nói chuyện với nhau thật thân mật và vui vẻ cho đến tối khuya.
- Thôi muộn rồi, chị về nhá, em đi ngủ đi.
Nói rồi, tôi cho bé My lên giường ngủ. Đắp cái chăn mềm mỏng ấm áp lên ng bé My, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Khép cửa nhẹ nhàng, tôi vui vẻ bước ra khỏi p` và đi về.
- Haizz, về thôi. – Tôi thở dài.
- Ê, gia sư, cô về à.
- Ừ, tôi phải về chứ, k lẽ cứ ở nhà anh hoài hay sao. – Tôi chu mỏ.
- Tôi có chuyện muốn nói với cô, hteo tôi nào. – Nói rồi hắn nắm tay tôi lôi đi. Hắn chở tôi đi trên chiếc SH xịn ơi là xịn. Hắn ta phóng nhanh quá, mọi thứ cứ chạy qua vù vù làm. Rồi cũng chẳng biết từ khi nào, tôi đã ôm hắn. Có lẽ hắn biết đc liền phóng nhanh hơn làm tôi càng xiết chạt tay hơn. Vù 1 phát đã tới nơi. Tôi bỏ tay ra, mặt đỏ bừng, ngại ngùng nhìn về phía xa xa. Chúng tô đứng trước 1 cây cầu rộng nhìn ra dòng sông trong vắt. TRước mắt chúng tôi là các ánh đèn sáng lấp lánh thật tuyệt. Khung cảnh thật lãng mạn nếu ai k biết chẳng tưởng chúng tôi hẹn hò quá( xấu hổ quá.)
- Woaaa, đẹp quá, không ở đây cũng có nơi như thế này sao? – Tôi hét lên.
- Sao, vui lắm à gia sư. – Hắn hỏi.
- Ukm, lầm đầu tiên tôi thấy như thế này đấy.
- Thật sao? – Hắn ngạc nhiên.
- Mà anh đừng gọi tôi là gia sư nữa đc không? Tôi có tên đàng hoàng mà.
- Nhưng tôi không thích, tôi gọi Lệ Anh k quen, với cả chỉ có tôi mới đc gọi cô là gia sư thôi chứ chẳng ai dám gọi gia sư của tôi như thế đâu.
- Cái gì, ai là của anh hả. – Vừa nói tôi vừa đấp bụp bụp vào lưng hắn ta.
- Ây da, đau quá, con gái gì mà hung dữ vật trời.
- Nữa hả, anh có tin tôi cho anh vào bệnh viện sống k?
- Thôi, k đùa cô nữa, đã khuya rồi, để tôi chở cô về.
- Ừ, biết lấy công chuộc tội như thế là tốt lắm.- Tôi cười
- Thôi, lên xe đi.
Tôi trèo lên xe. Chuẩn bị tư thế thật sẵn sàng để cho hắn phóng.
- Ê, mà cô cứ ôm tôi như hồi nãy nhá. – Hắn cười đểu.
- Thôi đi đi. – Tôi đỏ mặt.
Nhưng k giống như lúc nãy, lần này hắn ta chạy chậm hơn, tôi vui vẻ ngắm cảnh trên đường. Bây giờ, tôi mới nhận ra rằng k phải chỉ có ở dưới quê, tôi mới có 1 cảm giác thật thoải mái.
Hắn đưa tôi về nhà, trước lúc về, hắn còn mi gió tôi 1 cái, tôi giận, chưa kịp làm gì thì hắn đã chạy mất hút, tôi vào nhà. Lên phòng và thấy chị tôi đang ngủ. Tôi nhẹ nhàng đắp chăn cho chị rồi lên giường ngủ cùng.
- Đêm nay thật tuyệt. – tôi nói rồi chìm vào giấc ngủ.
Chap 16: Chiến tranh giữa 2 hotgirl.
Hôm sau, tôi đến trường cùng chị với bao ánh mắt nhìn. Thấy chúng tôi, cả trường lại ồ lên như chưa bao giờ đc thấy tiên nữ vậy. Ánh mắt chia làm 1 ngả. 1 bên là của các chàng trai bị chúng tôi làm cho ngây ngất. số còn lại là anh mắt ghen tị. Nhanh thật đó, mới đó mà bây giờ đã là ngày tổng kết. Tôi vui vẻ lên nhận phần thưởng một cách xứng đáng. Có lẽ bây giờ, tôi không còn lạnh lùng như trước nữa, mà rất hòa đồng, vui tươi với bạn bè. Nhưng bản chất vẫn là bản chất. Thực chất tôi chỉ vui vẻ với những người mình quen biết thôi, còn số còn lại thì vẫn … Không ai có thể qua khỏi ánh mắt sát thủ của tôi.
Đã hết buổi tổng kết, chúng tôi đi về. Khi chúng tôi chuẩn bị thì có người đưa cho tôi 1 tờ giấy có ghi.
“ Hãy đến bãi đất trống đằng sau trường, tôi có chuyện muốn nói, cô có thể đưa mọi người theo nếu cô muốn. Khánh Phương”
- Là Khánh Phương sao? Tại sao cô ta lại gọi tôi tới chứ. – Tôi nói.
- Thôi thì cô ta đã gọi thì em cứ đi đi, chúng ta sẽ cùng đi với em. – Chị tôi nói.
- Ừ, phải đó, đi đi xem cô ta làm cái trò gì nào. – Lần này là Tường Vi.
- Thôi được rồi. – Nghe lời mọi ng tôi mon men ra bãi đất trống sau trường, nơi mà tôi đã từng có 1 trận chiến ở đấy.
Tôi mới đc nghe nói rằng Khánh Phương là công chúa 1 băng đảng xã hội đen có phảm vi lớn, à không rất lớn. Bởi vậy, cô ta được học võ từ nhỏ, nên hay hống hách, nhưng chẳng ai dám làm j cô ta cả. Bởi chỉ cần chạm vào 1 sợi tóc của cô ta thôi thì người đó đủ mất nhà tan cửa.
- Tôi đến rồi đó, cô có chuyện gì thì nói nhanh đi. – Tôi quát.
- Cô có biết, tôi là ai không hả? – Cô ta hỏi tôi.
- À, tôi biết chứ, cô làm công chúa của 1 băng đảng xã hội đen có tên là Khánh Phương chứ gì, khổ quá nghe đến cái tên thôi cũng đủ làm người a sởn tóc gáy lên rồi. – Tôi mỉa mai.
- Hôm nay, tôi chính thức thách đấu với cô. – Cô ta nói.
- Cái gì, thách đấu ư? – Tất cả mọi ng cùng hét.
- Phải.
- Nhưng tại sao tôi lại phải đấu với cô.
- Vì anh ấy. – Cô ta chỉ tay về phía Gia Kiệt. – Trước khi có cô, anh ấy….là bạn trai của tôi, nhưng… chỉ vì cô ….mà chúng tôi… tan vỡ, tôi cần giải quyết vấn đề này ngay.
- À thì ra là thế, đó cũng là lí do mà tôi bị tát đấy sao. – Tôi không quên ném cái nhìn không mấy thiện cảm về phía Gia Kiệt.
- Cô sẽ đấu với tôi, nếu tôi thắng, chức No1 và Gia Kiệt sẽ là của tôi, còn không cô sẽ phải từ bỏ anh ấy.
- Oh, từ bỏ anh ấy ư? Cô xem người khác là vật đồ chơi của cô ưng chọn thế nào thì chọn sao? – Tôi nói
- Cô…
- Cô nghe cho rõ đây, tôi không việc gì phải rút lui cả, đó là chuyện của Gia Kiệt, còn
No.1 đó chỉ là cái danh, tôi không cần. – Nói xong tôi toan bỏ đi thì cô ta nói.
- Không lẽ cô hèn hạ vậy sao? Cô sợ tôi nên không muốn đấu. Cô làm tôi thất vọng đó- Cô ta cười đểu.
- Tôi…Không phải vì tôi sợ mà là vì….
- Vì sao nào?
- Thôi được, đấu thì đấu, dù sao tôi cũng không mất mát gì, cô muốn khi nào, ngày mai hay chiều nay?
- Bằng giờ nay, ngày mai, và tại chính chỗ này.
- Được. – Nói xong tôi cùng đoàn người của mình bỏ về.
Chúng tôi liên hoan chào mừng buổi tổng kết kết thúc vui vẻ tại 1 quán ăn. Tôi vui vẻ hát hò,…nhưng tôi lờ đi 1 người, người đó không ai khác chính là Gia Kiệt. Có vẻ như mọi người(trừ Huỳnh Anh) thấy đc điều đó liền tạo cơ hội cho chúng tôi gần nhau nhưng tôi không chịu liền giận bỏ về. Người chở tôi về không ai khác ngoài Huỳnh Anh. Tôi vui vẻ tạm biệt anh ấy rồi lên phòng ngủ với 1 tâm trạng nặng trịch. Không hiểu sao câu nói của Khánh Phương cứ vang vẳng trong đầu tôi. “ Trước khi có cô, anh ấy là bạn trai của tôi, nhưng chỉ vì cô mà chúng tôi tan vỡ” Tôi mệt mỏi và ngủ luôn tới sáng.
Hôm sau, tôi dậy sớm, chuẩn bị quyết chiến. Tôi chấp nhận không phải vì Gia Kiệt cũng không phải vì No.1 mà là vì chính bản thân tôi, tôi không muốn cô ta coi tôi là kẻ hèn nhát. Tôi mặc bộ đồ nhẹ đơn giản nhưng cũng không thiếu vẻ nghịch ngợm, xinh tươi. Dưới nhà mọi ng đã chờ tôi sẵn. Ai cũng ngạc nhiên khi thấy tôi. Cũng đơn giản thôi bởi tôi cột tóc cao rồi búi lên gọn gàng, mặc đồ đơn giản nhưng cũng bị tôi biến thành phức tạp. (chuẩn bị đánh nhau mà). Chúng tôi lên đường, và tất nhiên tôi ngồi xe của Huỳnh Anh.
Đến nơi, tôi bước xuống trước sự ngỡ ngàng của bao người. Tôi bước lên sàn đấu, đối diện là Khánh Phương.
- Cuối cùng cô cũng đến.
- Tất nhiên rồi, từ trước đến giờ tôi chẳng thất hứa với ai bao giờ.
2 chúng tôi cứ đấu khẩu 1 hồi như thế rồi cũng ngừng. Tôi nhìn cô ta bằng 1 ánh mắt sắt thép mà bất cứ thứ gì cũng không thể uốn cong nổi thanh sắt đó.
- Đó mới chính là Lệ Anh của nhà ta. – Tường Vi nói.
Tôi không biết thực lực của ta đến đâu, nhưng về bản lĩnh thì chắc chắn cô ta không bằng tôi rồi. Cô ấy chỉ dựa chủ yếu vào đàn em của mình. Trận chiến cuối cùng cũng xảy ra với 1 lý do không thể tin tưởng ( vì 1 ng con trai).
- Bốp !!!!!!!!!!! Hự !!!!!!!!!!
Cô ta liền dơ chân đá, nhưng tôi né đc, rồi tung ra vài cú đấm. Tôi cũng không thua tặng cho cô ấy vài chục cước . Bất thình lình cô ta tát tôi 1 phát. Trúng 1 đòn của cô ta , tôi hơi mất thăng bằng . Nơi tôi đặt chân chỉ vỏn vẹn to bằng cái đĩa !! Phía bên kia , cô ta cũng chẳng khá hơn . Vết đỏ bầm nơi cánh tay khiến cô ta buột miệng:
- Á. Đau quá.
Tôi hít thở lấy lại thăng bằng . Tôi đấm tay xuống đất rồi vung cước Những ngọn cước xé gió phi thẳng vào mặt cô ta.
- Vù !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Tránh được đòn thứ nhất , đòn thứ 2 ... đến đòn thứ tư thì cô ta dính chưởng. Cú đá của tôi chỉ sượt qua cằm mà cô ta có cảm giác chỗ da nơi đó như bị lột ra !!!Bỏng rát !!!!
Cô ta nghiến răng chịu đau . Ánh mắt tóe lửa. Nhưng quá mệt nên cô ta không thể làm gì. Trong khi đó tôi chỉ hơi choáng váng nhưng chỉ một lúc sau thì bình thường lại được.
- Tôi đã thắng. Cô hãy thôi ngay mấy cái gọi là sĩ diện đi, cô chẳng là cái thứ gì cả, chẳng qua là nhà có quyền lực tí đã lên mặt rồi. Hôm nay, tôi để yên cho cô đó. – Tôi quát rồi bỏ đi trước ánh mắt ngạc nhiên của bao người.
Thế là tôi đã thắng nhưng tôi vẫn xem như chẳng có thứ gì cả, bởi tôi vẫn thế chẳng mất gì mà cũng chẳng đc gì. Mọi người tổ chức cho tôi 1 bữa tiệc ăn mừng, tôi k còn cách nào khác đành tham dự.
- chúc mừng tiểu thư nhà ta đã thắng lợi. – Tiếng Gia Hoàng.
- Không ngờ cô em nhà ta lại gê gớm vậy đó, sau này ai mà vớ lại của nợ này chắc khổ lắm đấy. – Chị tôi nói mà không quen ném ánh mắt về phía Gia Kiệt.
- Thôi, mọi người ăn nhanh đi, bụng tôi phản ứng rồi nè. – Tôi nói đánh trống lảng. Nhưng cũng không ai để ý cả vì ai cũng đói hết rôi 1331Truy cập:1/1/198